Wednesday, November 4, 2009

Chiếc Xuồng


Tân nhạc: Tô Thanh Tùng
Cổ nhạc: Hoàng Song Việt







NHẠC

Chiếc xuồng trên bến chông chênh, chiếc xuồng lúc lắc
Em nghiêng bên ấy, em nghiêng bên ấy, anh nghiêng bên này
Chiếc xuồng phía trước em bơi. Còn anh sau lái,
Còn anh sau lái chèo quay lòng vòng.
Nhìn lên bờ bến loanh quanh, nhìn xuống dòng nước trong xanh.
Gió đưa mây thời mây theo gió, nắng nghiêng nghiêng bóng ngã xế tà.
Có đàn chim ríu rít hoang ca, trên chiếc xuồng bồng bềnh đôi ta.


VỌNG CỔ

Câu 1:

(Nữ): Gió đẩy gió đưa cho bóng dừa nghiêng ngã. Chiếc xuồng cũng chao nghiêng dưới tàn cây rợp lá từng gợn sóng xôn xao khua động ánh dương ...... tà.
Mình ơi! Chắc con Tý nó ngồi trông dưới mái hiên nhà.

(Nam): Biểu mình có thêm thằng Tèo cho có em có chị, để con Tý nó buồn khi vợ chồng mình buôn bán đường xa (-)

(Nữ): Mình nghĩ coi! Cái cảnh nhà nghèo chồng lái vợ bơi, chợ sớm chợ chiều lo cơm ngày hai bữa. Trái gió trở trời là thiếu trước hụt sau, mình nở dạ nào đứng nhìn con đói khổ.


Câu 2:

(Nam): Nói thì nói vậy thôi! Chứ cái hồi mới về với anh, mình cũng trắng da dài tóc, cũng má đỏ môi hường duyên dáng kém gì ai! Rồi làm vợ, rồi sanh con, gánh nặng oằn vai nắng sớm mưa chiều. Nên cái xuân sắc thanh tân đã phai úa đi nhiều. Cây dầm nó cũng quen hơi bàn tay mình chai sạn. Con chim chìa vôi nó cũng thuộc từng lời từng tiếng của mình rao (-)

(Nữ): Cay đắng ngọt bùi chồng vợ có nhau. Mình cho em những niềm vui tiếng cười để quên đi vất vã. Mỗi độ hoàng hôn trên chiếc xuống nghiêng ngã. Mình cất giọng hò xao động cả dòng sông.


NHẠC

Chiếc xuồng ba lá tí teo, chiếc xuồng lúc lắc
Đi theo con nước, đi vô nước lớn, đi ra nước ròng
Chiếc xuồng bơi tới bơi lui, nhìn ai chẳng thấy
Nhìn ai chẳng thấy lũi vô bụi bờ
Tìm em giờ ở nơi đâu, chỉ nghe ngọn gió lao xao
Bến sông xưa người đi kẽ nhớ, bến sông nay vẫn đợi vẫn chờ
Chiếc xuống con năm tháng chơi vơi
Ơi chiếc xuồng bồng bềnh trong tôi.


VỌNG CỔ

Câu 5:

(Nam): Chiều nay chỉ một mình tôi trên chiếc xuồng năm xưa giữa con sông dài quạnh quẽ. Nghe đâu đây "ví dầu tình bậu" của ai hát ru con làm đau nhói giữa tâm ..... hồn.
Vắng bặt tiếng mình rao cho một khúc sông buồn.
Con Tý nó ngồi trên bờ sông đợi mẹ. Chợt ôm mặt khóc ròng khi trên xuồng chỉ còn có mỗi Ba thôi (-)

(Nữ): Sáu năm dài mặn lạt có đôi. Giờ cay đắng chuyện tình đời đen bạc. Hạnh phúc trăm năm không là thơ là nhạc, làm kẽ phụ vong cũng tan nát mãnh tim sầu.


THƠ

(Nam): Ví dầu tình Bậu muốn thôi
Bậu gieo tiếng dữ cho rồi Bậu đi!

Câu 6:

(Nữ): Một bước sai lầm còn than thở mà chi. Ân tình cũ mong gì quay trở lại. Thẹn với chồng, tủi với con thơ dại. Xấu hổ với chiếc xuồng, e ngại với dòng sông. Đổi thay gì khi vẫn chịu kiếp long đong. Giờ ân hận đã muộn màng hối tiếc.

(Nam): Hãy lắng nghe tiếng con khờ tha thiết. Hai tiếng mẹ ơi da diết nổi mong chờ.

Sông dài cá lội biệt tăm
Phải duyên chồng vợ ngàn năm anh vẫn chờ

(Nữ): Dòng sông con sóng nhịp đôi bờ
Ai đợi ai chờ, khóc hận trọn đời em!

Khúc Đàn Đau


Thơ: Bảo Trân
Vọng cổ: Tuyết Băng - TP






- Lối -

Anh gởi cho em một chiếc đàn
Vỗ về em gái chốn viễn phương
Mười sáu giây đàn, ưu ái luyến
Năm cung: Hẹn – Ước – Chờ - Mong – Thương



- Vọng cổ -

Câu 1:



Anh đã hẹn khi nào mình gặp lại. Ta sẽ cùng nhau dắt dìu trong tiếng nhạc, anh so giây em hát khúc tương …… phùng.

Vui bên nhau, thơ với nhạc giao cầu.
Em ngâm nga hợp khúc “Tương Phùng Hội”, mình tương hòa như đôi bạn Bá-Chung.
Anh đàn, em hát, chúng mình nghe, ta sẽ quên đi bi khúc “Biệt Ly Hề”.
Anh bảo rằng sẽ mượn thơ em, phổ thành nhạc, anh đàn em hát.

Câu 2:



Em vô tư nhìn chiếc đàn anh tặng, ôm ấp trong tay nghe thương mấy cung đàn.
Xa cách bao năm lệ em chảy bao lần.
Nhưng em vẫn hy vọng một ngày mai anh đến, cho chúng mình xoa dịu nỗi tương tư.
Anh vỗ về ngày ấy sẽ không xa, thương em lắm ôi người em viễn xứ.
Quên hết sầu đau của quãng đời lưu lạc, trong năm cung đàn Hẹn-Ước-Mong-Chờ-Thương.






- Lối -



Tin dữ đưa sang từ quê cũ
Đàn xưa nay đã đứt giây rồi
Cung thương nức nở sầu ly biệt
Bàng hòang, ta bỏ khúc đàn lơi




- Vọng cổ -



Câu 5:



Anh ơi những lời hẹn ước còn đây, ngày vui chưa đến. Chưa kịp sớt chia buồn vui như đã hứa, sao hôm nay anh đã vội xa ……… đời.

Ôi! Đàn xưa nay đã đứt giây rồi.
Tin anh mất đưa sang từ quê cũ, em bàng hòang buông bỏ khúc đàn lơi.
Ôi cung thương nức nở tiếng biệt ly, gạt nước mắt rơi em nghe lòng nghèn nghẹn.
Trời ơi! Sao anh nỡ quên lời hẹn ước, dang dở đành sao một khúc nhạc tương phùng.



Câu 6:



Nhìn đàn, thổn thức nỗi niềm đau. Không anh, ai sẽ dạo đàn em ca?
Anh đi rồi không bao giờ trở lại. Em ôm đàn thổn thức nổi chờ mong.
Vắng anh rồi, nơi này chẳng còn thơ, vì lời đã cạn như những dòng nước mắt.
Thôi rồi, thơ nhạc hết hòa giao. Đàn kia còn đó mà anh nơi nào?



Em ngồi một bóng lạnh lùng
Xót xa dạo khúc tương phùng trong mơ
Buồn thay cho mối duyên đầu
Năm cung vọng lại Thương-Nhớ-Sầu-Tiếc-Đau.

Phố Xưa Lỡ Chuyến Hẹn Hò


Thơ: Khiếu Long – Tiểu Vũ Vi
Vọng cổ: Tuyết Băng - TP








- Lối -

Phố hẹn hò chiều nay em không đến
Hàng cây buồn, xanh thẳm cả mùa xuân
Gió bâng khuâng, lời tự tình của nắng
Anh buồn tênh trên những bước ngại ngần




- Vọng cổ -

Câu 1:

Anh nhớ dáng em, nhớ từng lời em thỏ thẻ. Nhớ nụ cười xinh, nhớ từng cử chỉ, anh yêu em người duy nhất trên
…….. đời.

Nhưng sao chiều nay phố vắng em rồi.
Hương dấu yêu nồng nàn từng hơi thở. Anh xin thề chỉ nhớ mỗi em thôi.
Đàn bướm vô tình bay khắp vườn xuân. Nhởn nhơ trên nỗi nhớ đậm đà.
Anh không thể cùng vui với tiếng xuân ca. Khi tâm hồn anh đang đầy băng giá.

Câu 2:

Thôi em cứ đi, đừng ngỏanh đầu quay lại. Hãy quên anh với con phố ngỡ ngàng.
Để mai đây hối hận cũng muộn màng.
Khi hối tiếc em quay về phố cũ. Thì chỉ còn là kỷ niệm mà thôi.
Anh đã chờ đã đợi bóng em sang. Nhưng bên anh chỉ cơn gió lạnh lùng.
Lời tự tình em cũng không nghe thấy. Thì mai này chớ trách chớ hờn anh.



- Lối -

Chiều lỡ hẹn phố xưa không kịp đến
Biết anh chờ buồn tím cả trời xuân
Gió thì thầm buồn tênh theo vạt nắng
Cả tình em mãi mãi trắng trong ngần



- Vọng cổ -



Câu 5:

Anh ơi ở phố xưa có nghe lời em nói. Em cũng yêu anh và nhớ anh nhiều lắm, anh là sức sống, là niềm tin, là hơi thở muôn
……….. đời.

Trải khắp hồn em làn hương ấm tuyệt vời.
Hai tâm hồn lạc phố đông lạnh giá. Mong tương phùng cho duyên kết tình hoa.
Trời lạnh lùng muốn hai đứa chia ly. Yêu tha thiết mà đời còn cay nghiệt.
Dù đường có xa, em sẽ vượt qua thử thách. Về bên anh, ta kết chặt duyên tình.

Câu 6:

Một ngày nào em theo dấu tình sang. Nơi phố cũ anh không còn lẻ bóng.
Đã một lòng theo anh về bến lạ. Thì em nào đâu quản ngại đường xa.
Em sẽ về một ngày trên phố cũ. Hỡi người tình yêu dấu nhớ chờ em.
Bướm vàng bay khắp vườn xuân. Hoa kia nở rộ như mừng hai đứa mình.

Xa nhau giờ gặp lại đây.
Quên đi anh nhé, những ngày cách xa.
Cho ta tròn chữ thủy chung.
Bên anh đã có em cùng sánh vai.

Sầu Đông


Thơ: Tiểu Vũ Vi
Vọng cổ: Tuyết Băng - TP






Mạnh Lệ Quân



Đêm Đông lạnh, cho lòng em càng hiu quạnh
Xót xa nhớ thương mong đợi
Một người xa ngòai vạn dặm
Lệ trào đêm dài gối mộng
Nỗi sầu tái tê cõi lòng
Kìa vầng trăng khóc thầm cho tình đôi mình
Anh chốn xa, thấu chăng nỗi lòng của em
Mong chờ anh về từng đêm
Tuyết rơi bên ngoài phố khuya
Nhưng mà anh hòai bặt tăm
Để em hao gầy xác thân
Thủy chung giữ vẹn, trông đợi
Dù cho lệ tình ướt mi
Vẫn không vong phụ, Đông lạnh
Người ơi hãy về với em
Đừng quên vội ân tình Đông xưa.



- Vọng cổ -



Câu 5:

Dưới ánh đèn khuya, tuyết rơi trắng xóa. Vang vọng đâu đây tiếng vỹ cầm đang thổn thức và vầng trăng đêm nay như khóc chuyện đôi …….. mình.

Em hiểu rồi đây dang dở một duyên tình.
Anh xa xôi cả phương trời dịu vợi, nào đâu còn thương nhớ bóng hình xưa.
Tuyết giờ này bên ấy đã rơi chưa?
Anh có chờ đợi, như lòng em chờ đợi?
Nỗi cô đơn của em anh nào có thấu
Nhớ thương anh nên bóng dáng hao gầy.



Câu 6:

Đêm Đông tàn, gió rét lạnh tâm can
Trên phố vắng, tuyết rơi đầy trắng xóa
Chuông giáo đường, từng hồi vang vọng lại
Em nguyện cầu bên hang đá cô đơn
Em vẫn muốn lòng quên đi, đừng nhớ
Nhưng không thể nào xóa kỷ niệm hôm xưa
Ta quen nhau một mùa Đông
Rồi yêu thắm thiết thề không đổi vời.

Nhưng giờ tình đã chia phôi
Anh vì chữ hiếu thành đôi với người
Nghẹn ngào không nói nên lời
Sầu Đông năm ấy một đời nhớ thương!

Tấm Ảnh Không Hồn


Tân nhạc: _____
Cổ nhạc: _____





- Ngâm thơ -


Tôi quyết mang theo suốt cuộc đời
Cho dù hình ảnh có mờ phai
Tình theo ai đó vào sương khói
Bỏ lại nơi đây một bóng hình


- Nhạc -


Tôi ngó về cuối trời, tay ôm kỷ vật tình yêu giữa tôi với người.
Chỉ còn sót lại tấm hình gìn giữ được thôi.
Hình hài này giết lần tôi cũng bởi lời thề non hẹn suối.

Trông nét mặt nhớ người, hôm đi còn dặn nỉ non suốt đêm những lời.
Nào là nói tặng tấm hình để bớt lẻ loi.
Và còn thề thốt đầu môi, yêu chỉ có mình tôi suốt đời.


- Vọng Cổ -


[1]::: Tấm ảnh anh trao lần sau cùng để nói câu tạm biệt. Tôi đã nâng niu giữ bên mình không ai biết, chỉ những lúc nhớ khôn nguôi mới lén mở ra ....... nhìn.

Ánh mắt đó, nụ cười kia tha thiết bấy nhiêu tình.
Anh đã ở cạnh tôi qua bức hình lưu niệm, vòng tay dịu dàng âu yếm ấp trên vai.
Tôi như nghe lời say đắm vọng bên tai, hơi thở ngọt ngào lâu nay quen thuộc.
Trống lạnh quanh căn phòng bất chợt biến tan đi, như được chính anh trở về sưởi ấm.


[2]::: Tấm ảnh máy in vuông mà có sức mạnh phi thường muôn sự sống, tôi sống bằng tâm bóng anh qua tháng rộng năm dài.

Tấm ảnh ép trong tim là trọn vẹn cả hình hài.
Cho tôi hết cô đơn, cho tôi những mặn nồng sâu thẳm, cho kiên nhẫn đợi chờ, cho hy vọng đón ngày mai.
Đêm đêm khi lặng trời thành phố ngủ say, tôi vẫn thường lấy ảnh anh ra để hai chúng mình đối diện.
Tôi kể anh nghe vui buồn đủ chuyện, và nhắc anh đừng quên lỗi hẹn ngày xưa.


- Nhạc -

Từ khi tôi yêu người, chân trời góc biển ngược xuôi.
Thấy hình thay mặt để tôi chia sẻ những khi buồn vui.
Ước vọng cùng người nên đôi, bây giờ tan thành mây khói, vẫn tôn thờ hình bóng không hồn.

Tay hứng trọn nỗi sầu, đeo theo hình ảnh người tôi trót yêu quá nhiều.
Nhiều lần muốn hủy tấm hình mà có được đâu.
Vì tình người khắc đậm sâu, quên thật khó, người yêu lúc đầu.


- Vọng Cổ -


[5]::: Người đã phụ tôi, tấm ảnh vô hồn tại sao tôi cứ giữ. Không lẽ họ bội vong mà tôi tha thứ, họ đã quên tôi lại nhớ tiếc thương ...... gì.

Những lời hứa hẹn đầu môi như cơn gió nhẹ thầm thì.
Nó mơn trớn vỗ về gợn vui một thoáng, rồi hững hờ lẳng lặng trôi qua.
Cầm trong tay tấm ảnh của người ta, ánh mắt nụ cười xa xưa còn đó.
Muốn xé tan để thả bay theo làn gió, mà tự dưng tay lưỡng lự ngập ngừng.


[6]::: Người quên tôi giận tôi hờn
Hờn sâu, giận lắm mà lòng không quên.
Chút tình đã khắc trong tim
Dễ đâu xóa được một đêm một ngày.

Thế nên tấm ảnh vô tri, kỷ vật đắng cay này cứ giữ lại trong hành trang của một đời con gái. Đời người con gái nào không một lần ngây dại, không một lần thương để hái lấy giọt sầu.

Thản nhiên nước chảy qua cầu.
Anh mang đen bạc về đâu mặc tình
Còn đây nguyên vẹn bóng hình
Nhắc tôi một thuở chúng mình yêu nhau.

Monday, October 26, 2009

Khao Khát Một Lời Ru


Lời: Nguyễn Hoài Vân








HÁT RU




Ầu ơi .... ví dầu cầu ván đóng đinh



Cầu tre lắt lẻo, gập ghềnh khó đi



Khó đi mẹ dắt con đi



Con đi trường học ờ ..... ầu ơ ....



Con đi trường học, mẹ đi trường đời




VỌNG CỔ




(1) Văng vẳng lời ru chứa chan bao tình thương của mẹ. Mà đã từ lâu con khát khao trong cả giấc mơ .... hồng.




Nghe tiếng võng đưa nghe lời ai ru như rót mật vào lòng. Tuổi ấu thơ con sớm mồ côi, nên đường đời con thiếu một tình thâm. Như người lữ hành giữa sa mạc mênh mông, thèm một bóng râm giữa trưa hè nắng cháy. Như cánh én lạc lòai thiếu khỏang trời xuân, canh cánh bên lòng rưng rưng nỗi nhớ.




(2) Mẹ ơi! Những thành công đời con có được, con mơ ánh mắt mẹ nhìn con chan chứa vui mừng. Rồi con cảm thấy bơ vơ dù trong nhã nhạc tưng bừng. Mẹ ơi! Tuổi thanh niên đã ba lần con bật khóc, khi nhìn dưới mái lá đơn sơ đàn con thơ quây quần nghe chuyện đời xưa mẹ kể. Mẹ ơi! Con đã mất đi dòng sông mênh mông vô tận, mà cuộc đời này chỉ có một mà thôi.




NÓI LỐI




Hơn ba mươi năm đời con vắng mẹ



Con cố tìm trong ký ức xa xăm



Một lời ru chan chứa dịu hiền



Mẹ đã hát ru con bên cánh võng




VỌNG CỔ



(5) Nhưng mẹ ơi! Ký ức tuổi thơ đã mờ theo thời gian con khôn lớn, nên lời ru của mẹ chỉ còn tìm qua tiếng ai ru, dìu dặt những đêm ..... dài.




Rồi thổn thức, rồi bâng khuâng trong thương nhớ u hòai. Con thầm trách đời con sao bất hạnh, sớm chia lìa vĩnh viễn một tình thương. Ôi, hạnh phúc biết bao, dù đói nghèo, dù cất bước ly hương mà vẫn được sống trong tình yêu thương của mẹ, để mẹ chở che cho con qua từng cơn giông bão, được mẹ nâng niu chăm sóc vỗ về.




LÝ TRĂNG SOI




Ơi lời ru! Lời ru chan chứa biết bao nhiêu thâm tình.



Con hằng mơ ước sống bên bóng hình, có lời mẹ ru tiếng ru ơi à.



Nghe mờ xa, xa lắm khúc hát mẹ ru, rồi chìm trong im vắng thiên thu.



Để trọn đời con khao khát một lời ru.




(6) Mẹ đã ra đi mang theo lời ru tha thiết, để con nhớ, con thương da diết trọn đời.






Trưa hè nghe tiếng ai ru



Mơ tìm trong cõi thiên thu mẹ về



Thân thương bóng mẹ cận kề



Lời ru ấm áp ngọt ngào đời con....